Lenin: Giám mục Ni-côn bênh vực người U-cra-i-na như thế nào?
Giám mục Ni-côn bênh vực người U-cra-i-na như thế nào?
Báo ʺTư tưởng Ki‐épʺ cho chúng ta hay tin rằng giám mục Ni‐côn, đại biểu cánh hữu tại Đu‐ma nhà nước, đã là người đầu tiên ký tên vào bản dự luật về nhà trường và các đoàn thể U‐cra‐i‐na vừa được đệ trình Đu‐ma nhà nước.
Nội dung của bản dự luật là: cho phép giảng dạy bằng tiếng U‐cra‐i‐na trong các trường tiểu học; bổ nhiệm người U‐cra‐i‐na làm giáo viên; tiến hành giảng dạy tiếng U‐cra‐i‐na và lịch sử U‐cra‐i‐na; không khủng bố các đoàn thể U‐cra‐i‐na và không được ʺtheo ý kiến của nhà cầm quyền và thường thường là hoàn toàn độc đoánʺ để cấm các đoàn thể này.
Như vậy, trong một số trường hợp, người đồng chí cùng đảng với Pu‐ri‐skê‐vích là giám mục Ni‐côn đã không ưa sự độc đoán.
Giám mục Ni‐côn nhận
định một cách đúng đắn rằng vấn đề ông nêu ra ʺlà một vấn đề cực kỳ quan trọng,
làm tổn thương đến 37 triệu người U‐cra‐i‐naʺ; - rằng ʺxứ U‐cra‐i‐na giàu có,
tươi đẹp, giỏi giang, phồn vinh và thơ mộng, đang bị thoái hóa, đang bị ngày một
thêm ngu độn và chết dần chết mònʺ.
Phản đối sự áp bức của người Đại Nga đối với người U‐cra‐i‐na là hoàn toàn chính đáng. Nhưng các bạn hãy xem giám mục Ni‐côn đã bênh vực những yêu sách của người U‐cra‐i‐na bằng những lý lẽ như thế nào:
ʺNhân dân U‐cra‐i‐na không đòi hỏi một chế độ tự trị lừng danh nào đấy, cũng không đòi khôi phục lại cái Xê‐tsơ của người Da‐pô‐rô‐giơ; người U‐cra‐i‐na không phải là những người theo chủ trương biệt lập. Người U‐cra‐i‐na không phải là những người dị tộc; họ là những người của ta, họ là anh em ruột thịt của chúng ta, và vì thế không nên hạn chế họ trong việc dùng ngôn ngữ và phát triển văn hóa dân tộc của mình; nếu không, chính chúng ta đã đặt họ, những người anh em của chúng ta, ngang hàng với người Do‐thái, người Ba‐lan, người Gru‐di‐a, v.v., đích thật là những người dị tộcʺ.
Vậy vấn đề chung quy lại là như thế này: giám mục Ni‐côn người U‐cra‐i‐na và những người cùng tư tưởng với ông ta đã cầu xin bọn địa chủ Đại Nga những đặc quyền cho người U‐cra‐i‐na, với lý do vì họ là anh em, còn những người Do‐thái là những người dị tộc!
Nói trắng ra và đơn giản hơn: chúng tôi đồng ý rằng cứ đàn áp những người Do‐thái, v.v., như là những người dị tộc, miễn là có những sự nhượng bộ đối với chúng tôi.
Đó là bức tranh quen thuộc về việc tất cả những người dân tộc chủ nghĩa tư sản, - từ bọn Trăm đen cho đến phái tự do, và thậm chí cả phái dân chủ tư sản, - bảo vệ ʺvăn hóa dân tộcʺ! Giám mục Ni‐côn hoàn toàn không muốn biết đến một điều là: không thể bảo vệ người U‐cra‐i‐na thoát khỏi sự áp bức, nếu không bảo vệ tất cả các dân tộc, không trừ một dân tộc nào, thoát khỏi mọi ách áp bức, - nếu không hoàn toàn gạt bỏ cái khái niệm ʺngười dị tộcʺ ra khỏi đời sống của quốc gia, - nếu không bảo vệ quyền bình đẳng hoàn toàn của tất cả mọi dân tộc. Không thể bảo vệ bất kỳ một dân tộc nào thoát khỏi ách áp bức dân tộc, nếu không thực hiện triệt để chế độ tự trị địa phương và khu vực một cách hết sức rộng rãi và nguyên tắc giải quyết tất cả mọi vấn đề của nhà nước bằng cách dựa vào ý chí của đại đa số dân cư (nghĩa là nguyên tắc dân chủ triệt để).
Khẩu hiệu ʺvăn hóa dân tộcʺ của người U‐cra‐i‐na mà giám mục Ni‐côn nói, trên thực tế là khẩu hiệu tuyên truyền tư tưởng Trăm đen bằng tiếng U‐cra‐i‐na, là khẩu hiệu văn hóa tăng lữ U‐cra‐i‐na.
Những người công nhân giác ngộ đã hiểu rằng khẩu hiệu ʺvăn hóa dân tộcʺ là một sự lừa bịp của tăng lữ hay là của giai cấp tư sản, - bất kể đó là văn hóa Đại Nga, U‐cra‐i‐na, Do‐thái, Ba‐lan, Gru‐di‐a hoặc là văn hóa của bất kỳ một dân tộc nào khác. Cách đây 125 năm, khi dân tộc chưa phân chia thành giai cấp tư sản và giai cấp vô sản, thì khẩu hiệu văn hóa dân tộc có thể là một lời kêu gọi thống nhất và nhất quán đấu tranh chống chế độ phong kiến và chủ nghĩa tăng lữ. Nhưng từ đó đến nay, cuộc đấu tranh giai cấp giữa giai cấp tư sản với giai cấp vô sản đã nổ ra ở khắp nơi. Sự phân chia dân tộc ʺthống nhấtʺ thành kẻ bóc lột và người bị bóc lột đã trở thành một việc đã rồi.
Chỉ có bọn tăng lữ và bọn tư sản mới dám nói tới văn hóa dân tộc nói chung mà thôi. Quần chúng lao động chỉ có thể nói tới nền văn hóa quốc tế chủ nghĩa (quốc tế) của phong trào công nhân toàn thế giới. Chỉ có nền văn hóa ấy mới có nghĩa là sự bình đẳng hoàn toàn, thật sự và thành thật giữa các dân tộc, là không có áp bức dân tộc, là thực hiện chế độ dân chủ. Chỉ có sự thống nhất và hòa vào nhau của công nhân thuộc tất cả các dân tộc trong tất cả các tổ chức công nhân trong cuộc đấu tranh chống tư bản, thì mới đưa tới chỗ ʺgiải quyết được vấn đề dân tộcʺ
Nguồn: Lenin toàn tập, tập 24, tr. 11-13
Nhận xét
Đăng nhận xét